[The light] Darahoa – ngày đong đầy ánh sáng

13/12/2016 10:05 | Đang bởi Super Admin JCI East Saigon
“The Light”- dự án trao máy phát điện cho đồng bào vùng cao do JCI East Saigon (trực thuộc liên đoàn lãnh đạo trẻ Việt Nam - JCI Vietnam) phối hợp tổ chức với Hội doanh nhân trẻ thành phố (YBA) trong năm 2016. Sau gần hai tháng gây quỹ và xin tài trợ tại TP.HCM, JCI East SaiGon đã có một ngày ý nghĩa với người dân và trẻ em tại bản Darahoa, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng.
 
6h sáng ngày 10/12/2016, 33 người bao gồm BTC và các mạnh thường quân, các cá nhân đến từ các tổ chức đoàn thể đã có mặt tại địa điểm tập trung trên đường Song Hành, phường An Phú, quận 2, mọi thứ đã chuẩn bị sẳn sàng.
Đúng 7h bắt đầu khởi hành, đoàn chúng tôi chia thành 3 xe di chuyển, mọi người nhanh chóng đưa những chiếc balo to đùng lên xe và tìm cho mình một chỗ ngồi lý tưởng cũng như chủ động bắt chuyện, làm quen với những người bạn đồng hành trong chuyến đi. Không khí trò chuyện rôm rả, vẻ vui tươi, nét phấn khởi hiện rõ trên gương mặt từng thành viên trong đoàn. Khí trời Sài Gòn buổi sáng khá mát mẻ, nắng trong và đẹp như một khởi đầu đầy tốt lành, báo hiệu cho chuyến hành trình đầy thú vị và ý nghĩa đang mở ra để chào đón những con người luôn hết lòng vì thiện nguyện
 
Mọi người di chuyển lên xe và cùng tiến về Lâm Đồng
 
Chuyến đi kéo dài hơn dự kiến, sau khi di chuyển đến quốc lộ 20, chúng tôi tiếp tục vượt thêm 1 đoạn đường rừng, mang theo đồ đạc trên vai di chuyển trên con đường đầy đất đỏ và đá quanh co, gập gềnh chạy giữa rừng rậm. Tìm đến làng Darahoa vào lúc 4h00 chiều, ngôi làng nằm nép mình dưới chân núi đá vôi hùng vĩ, là nơi định cư của hơn 300 hộ đồng bào các dân tộc K’Ho, Chill… từ gần 30 năm qua.
 
Con đường dẫn vào bản Darahoa
 
Cả đoàn cùng mang vác những vật dụng cần thiết vào buôn Darahoa
 
Điểm dừng chân đầu tiên khi đến làng Darahoa là lớp học của cô giáo Sương, nằm lọt thỏm giữa cánh rừng nguyên sinh, là nơi học tập của hơn 40 em nhỏ, trên mỗi con đường gập gềnh tới lớp vẫn ngày ngày in dấu những bước chân bé xíu của các em. Đáng nhớ nhất là khoảnh khắc đèn điện bật sáng lên giữa lớp học, những bài hát, những lời cám ơn được đồng thanh vang lên từ ánh mắt trong trẻo cùng nụ cười hồn nhiên của các em khiến chúng tôi thực sự xúc động
 
Các em cùng hát vang khi ánh sáng điện bật lên
 
Cô Sương chia sẻ đã hơn 20 năm qua, mỗi ngày cô đều vượt con núi cheo leo quyết mang “cái chữ” đến với bọn trẻ nơi đây. Khi không có ánh sáng đèn điện, chỉ đến 3h30 là các em không thể học được nữa vì trời rất tối, vào mùa đông mặt trời xuống nhanh, tầm 2h là đã sập tối, nên khiến việc học hành của các em bị gián đoạn liên tục, nay có ánh sáng điện các bé sẽ có thời gian học nhiều hơn. Cô đã từng dạy bọn trẻ rằng ai cho mình bất cứ thứ gì cũng phải biết ơn họ cho dù đó chỉ là một viên kẹo, nhưng cô không ngờ đến ngày thứ mà bọn trẻ nhận được là ánh sáng, một món quà quý giá, ngoài sức tưởng tượng của những con người hiền hòa nơi đây.
 
Cô Sương vẫn ngày ngày vượt dốc núi cheo leo để mang con chữ về cho các em
 
Khoảng 5h, chúng tôi tổ chức phát quà cho các em, là những quyển vở, cây bút, những túi bánh kẹo. Đây vốn là những thứ rất bình thường, gần gũi với mọi đứa trẻ nhưng trong điều kiện khó khăn của một vùng đất nghèo sát biên giới, các em nhỏ ít có dịp tiếp xúc. Vì vậy, các bé tỏ ra rất hào hứng, những tiếng cười, lời cảm ơn vang lên khắp lớp học.
 
Phát quà cho các bé tại lớp học
 
Khoảnh khắc chia tay các em nhỏ tại lớp học
 
Chia tay lớp học, tiếp tục vượt con đường cheo leo khi trời đã chập choạng tối, đó cũng là lúc ánh sáng điện, được chúng tôi lắp đặt từ chuyến đi trước ở ngôi nhà của trưởng làng, bật lên lấp lánh như một ánh sao giữa cánh rừng xanh thẫm, như thể hy vọng đang về với mảnh đất này, với chính gian nhà đơn sơ này. Chúng tôi cùng trò chuyện với gia đình trưởng làng, một số khác ra đến tận nơi đặt tấm pin năng lượng mặt trời để hiểu hơn về cơ chế hoạt động của nó, mỗi người mỗi việc, ai nấy cũng đều tất bật và tận tâm với nhiệm vụ mà mình đang làm.
 
Ánh sáng điện tại nhà trưởng làng
 
Rời nhà trưởng làng cũng là lúc bóng tối bao trùm núi rừng,chúng tôi di chuyển đến nhà thầy Aven bằng ánh sáng từ những chiếc đèn pin và cả chính những chiếc điện thoại cầm tay của mình, đi trên con đường gập ghềnh sỏi đá lại vừa trải qua một chuyến xe đường dài là thế, nhưng ai ai trong đoàn đều hân hoan phấn khởi, vừa đi vừa hát hò vang cả một đoạn rừng bởi chúng tôi hiểu ý nghĩa công việc mà mình đang làm, và cũng hiểu được cảm giác “hạnh phúc khi biết chia sẻ” là như thế nào.
Đến nhà thầy Aven, do nhà hơi chật hẹp nên chúng tôi chia làm 2 tốp, những ai có nhiệm vụ sẽ vào trong nhà để lắp máy phát điện, người thì soi đèn, điều phối hoạt động bên trong, tốp còn lại thì ở bên ngoài ngôi nhà, vừa trò chuyện vừa chia sẻ cho nhau nghe những câu chuyện trong cuộc sống, những ý tưởng mới mang lại giá trị trị tốt đẹp cho cộng đồng, không khí bên ngoài sôi động, cười nói rôm rả, làm ấm bầu không khí đang trở lạnh vì sương đêm.
 
Ảnh lắp điện tại nhà thầy Aven
 
Sau khi công việc kết thúc cả đoàn di chuyển đến nhà cộng đồng để dùng bữa tối– bữa ăn ấm cúng cùng nhau sau một ngày vất vả. Sau bữa tối, mọi người nhanh chóng ra khu vực lửa trại giao lưu cùng buôn làng, các bé ở lớp học ban chiều đến nhảy múa tặng đoàn chúng tôi những bài hát về rừng núi, về cô giáo của các em, nhìn tiếng cười trong trẻo và đôi mắt đen láy hồn nhiên của bọn trẻ, chúng tôi càng có thêm niềm tin và động lực về công việc mình đã làm. Sau tiết mục nhảy múa, cả đoàn cùng cùng nắm tay nhau hát vang những khúc hát nghĩa tình, cùng chơi những trò chơi thú vị xung quanh ngọn lửa trại, cùng thưởng thức món gà nướng và rượu cần trứ danh của miền sơn cước.
 
Nướng gà rừng trong đêm lửa trại
 
Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc phải chia tay, lửa trại tắt - ngọn lửa mà cả đoàn đã từng bừng sáng reo vui, giờ chỉ còn than hồng rực nóng. Tuy không bạo phát như lửa rơm nhưng than hồng thì sẽ cứ âm ỉ cháy mãi. Giống như mỗi người chúng tôi, lát nữa đây chia tay nhau, nhưng vẫn giữ lấy trong tâm hồn mình chút than hồng của sức sống nhiệt thành, đó cũng sẽ là hành trang lý tưởng phục vụ cho ngày mai
11h đêm, chúng tôi nối đuôi, soi đường cho nhau di chuyển khỏi bản Darahoa trên con đường rừng ban chiều - vốn dĩ đã gập ghềnh, cheo leo lại càng khó đi khi thiếu ánh sáng và lạnh lẽo vì sương đêm. Về đến biệt thự Bình An – nơi mà cả đoàn sẽ nghỉ chân đêm nay, mọi người đều rã rời vì phải hoạt động cả ngày, có bạn còn bị vắt rừng cắn toe cả máu chân, nhưng những điều đó dường như vẫn không làm giảm đi không khí vui vẻ, hào hứng trong đoàn, phải chăng điều đó xuất phát từ cái tâm “sáng” mà chúng tôi mang đến cho mảnh đất vùng cao này
Dự án “The Light” mùa đầu tiên chính thức khép lại, nhưng lại mở ra một chân trời mới, mà ở đó sẽ có thêm những đôi cánh vút bay, mang theo những giá trị sống tốt đẹp lan tỏa trong cộng đồng. Chia tay chặng hành trình mỗi người chúng tôi đều góp nhặt cho mình đong đầy những cảm xúc, vẫn giữ trong tim mình những nụ cười trong trẻo trên mảnh đất cao nguyên trìu mến. Hơn hết, chúng tôi hiểu được tầm quan trọng của việc sử dụng năng lượng thay thế và cũng như biết trân trọng hơn những gì đang có. Cùng hẹn nhau một cái hẹn với “The Light” – mang ánh sáng cho đồng bào vùng cao vào những mùa sau, JCI East Saigon đang chờ bạn ở một vùng đât mới.
JCI East Sai Gon - Dự án The Light.
Trở lại danh sách