Hai năm qua, mình hầu như dành toàn bộ quỹ thời gian của mình để học hỏi và làm việc ở JCI Vietnam. Hai năm thật sự quý giá để mình rèn luyện, thử thách bản thân, cho đi và nhận lại rất nhiều giá trị đến từ những anh chị ở đây mà nói hoài nói mãi nói đam mê mình cũng không thể nói hết được.

Có nhiều người hỏi mình làm gì ở đây?

Sao thấy đi nhiều quá vậy?

Đã lâu rồi tao không gặp mày?

Mày làm bên đó thấy vui quá trời? Có tuyển người không?

Lương cao không?!

Mình không biết 2 năm qua mình thật sự đã bỏ lỡ và đánh mất những điều gì! Nhưng mình biết chắc, ở JCI Vietnam – mình – nhận – được – nhiều – hơn – những – gì – mình – cho – đi

Qua những chuyến đi, qua nhiều lần tương tác kết nối làm việc, mình học được cái hay trong sự khác biệt văn hoá giữa các vùng miền để khéo léo hơn trong cách đối nhân xử thế, giao tiếp hằng ngày. Đặc biệt là đối với vị trí Thư ký như mình. Mình nhớ mãi khoảnh khắc lên Tàu về quê sau chuyến đi Đà Nẵng thành lập Đà Nẵng, mình khóc như một con ngáo vì nhớ anh chị JCI. Mình cũng nhớ cả những lần sợ vì gửi cái tin nhắn hay email gì bị feedback về lỗi sai chính tả, sai protocol, sai tên… hay cả những lần phải cầu cứu Sếp vì không biết nên trả lời lại những feedback của các anh chị member như thế nào. Rồi cả những lần được các anh chị động viên sau mỗi sự kiện, chương trình hay những lần cà khịa, quẩy bung nóc khi đi cùng các anh chị Jaycees… Làm “Dâu” mà vui thế thì mình cứ muốn làm mãi. Kỉ niệm thì nói hoài không hết được, chỉ là mình để ở đây vài dòng, sau này mỗi năm đọc lại mình sẽ nhớ lại mà thấy ấm áp lòng thôi.

Ở JCI – không ai trả lương cho ai để làm các hoạt động cộng đồng cả (trừ thư ký fulltime). Thành viên tham gia cũng đến từ nhiều môi trường khác nhau, địa vị xã hội khác nhau và tính cách khác nhau. Bất đồng quan điểm, khác biệt tính cách là những điều khó tránh khỏi trong một tổ chức. Và điều mình học được ở JCI là hãy nhìn một người dưới góc độ yêu thương và bao dung. Yêu thương trước những khuyết điểm của người khác bằng cách đặt mình vào vị trí của người đó. Bao dung trước những sai sót nhỏ thậm chí là lỗi lầm của người đó. Để tạo cơ hội và điều kiện cho người đó phát triển. Vì bản thân người đó phát triển là xã hội phát triển. Vì Cho đi chính là Nhận lại. Vì Yêu Thương và Bao Dung luôn là những tính từ, động từ mà ai ai cũng mong cầu!

Trân trọng,

Lê Thị Như Quỳnh